Như một cái cây non mọc trên nền đất xấu, mọi thứ xung quanh đều khắc nghiệt nhưng điều khốn cùng hơn tất thảy chính do tự bản thân cây non không có nghị lực vươn khỏi bóng tối để chạm đến hào quang. "Như một hòn bi xanh" - lăn vô định trên đường đời không phẳng lặng. "Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời" - như chiếc lá để mặc cho gió vần quay... BUÔNG
Cánh Chim Trời
Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013
ĐAU THƯƠNG KHÔNG CÓ ĐIỂM DỪNG...
Nhận ra mình chẳng bằng ai về mọi thứ, tài năng hay hình thức đều không bằng ai. Nhận ra rằng mình chỉ là thứ bơi lửng lơ dưới đáy xã hội và đang chìm dần.
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012
Hoa
Chẳng hiểu sao mình thích Sen nhiều đến vậy. Mình nhớ tuổi thơ của mình quá, nhưng chẳng bao giờ chạm được vào nó nữa chỉ một lần thôi. Mình muốn thời gian quay trở lại, sống vô tư, thoải mái, không phải suy nghĩ muộn phiền như thời điểm hiện tại. Tuổi thơ của mình không gắn liền với Sen nhưng Sen là niềm ao ước của mình khi còn bé. Mấy anh chị em, nhiều lắm, suốt ngày rong ruổi đi chơi, chẳng chịu ở nhà giúp bố mẹ việc nhà, còn bé mà. Bé nhưng mà chả sợ gì. Là con chú, con bác, con cô và cùng chung ông bà nhưng ai cũng vậy chẳng ai gọi nhau là anh em, chị em mà vai vế cứ là "mày" và "tao", lúc đánh nhau chơi hẳn "bố", "con". Là vậy nhưng mấy anh chị em luôn bênh nhau, mình mà bị đứa ở lớp bắt nạt là phải chạy đi méc anh họ ngay. Nói đến lớp mình lại nhớ cái ngày còn bé xíu học cấp I, là con gái mà mình như đầu gấu, chuyên gia đánh nhau vật lộn với bọn con trai mỗi khi chúng nó chửi tên bố mẹ hay ông bà mình. Tức lắm nên phải lao vào đánh nhau. Có lần mình còn lao vào đánh nhau với một thằng, mình đánh nó, nó giật tóc mình, lăn lê, như trâu đất, đánh nhau xong mới biết thằng khác bắn hạt táo trúng tay mình chứ không phải thằng này. Khóc tu tu luôn.
Mấy anh chị em ngày nào cũng vậy, hễ đến chiều tôi là hết tắm ao lại tắm sông, ao nhà ông nội nuôi cá, họ bên nhà nội nhà mình ngày trước có truyền thống là đi buôn cá mà. Ông thả cá nuôi nên ông ko cho đứa nào tắm ở ao hết, ông bảo "chúng nó quần ao, chết hết cá của ông". Nhưng ngày nào chả thế, ông cấm là một chuyện, bọn mình vẫn cứ tắm nhưng là tắm trộm thôi. Khổ, mấy đứa còn nhỏ chưa biết bơi lại nhỏ lên không đi ra được giữa ao, chỉ ven ven nghịch nước ở gần bờ. Nhiều hôm thích ra giữa ao nhưng không biết làm thế nào, mấy đứa tháo cả cánh cửa nhà vệ sinh nhà ông thả xuống rồi cả lũ bám vào cánh cửa đẩy ra giữa ao chơi, cánh cửa bằng gỗ nên nổi mà. Chiều nào cũng thế, ông đi công việc về thấy lũ cháu tắm ao lại cầm gioi đuổi lên, đứa nào đứa đấy sợ chạy lên bờ chỉ kịp lấy quần áo rồi chạy thật nhanh về nhà trong tình trạng "nude". Bác gái lớn nhất nhà mình đi lấy chồng ở xã bên cạnh, gần nhà bác có một nhà, nhà ấy có một cái ao Sen to lắm. Quê mình không có hoa Sen mà, chỉ thấy ở đó thôi, mấy anh chị em thích Sen lắm, rong ruổi nhau đi bộ sang tận làng bên quyết tâm trộm Sen :(. Anh họ mình tình nguyện bơi xuống hái hoa sen nhưng chưa đến được chỗ có hoa thì chủ nhà nhìn thấy chạy ra. Ôi chao là sợ, chẳng đc bông Sen nào nhưng trong lúc bị đuổi mình vẫn cố giật được vài tàu lá Sen rồi chạy theo mọi người. Vài ba lần đi trộm Sen như thế nhưng chẳng lần nào là có hoa Sen cả. Chỉ lấy đc tàu lá thôi nhưng mình vẫn thích lắm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






































.jpg)





































































































.jpg)






















































.jpg)








.jpg)
































.jpg)



.jpg)
















