Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

ĐAU THƯƠNG KHÔNG CÓ ĐIỂM DỪNG...

Nhận ra mình chẳng bằng ai về mọi thứ, tài năng hay hình thức đều không bằng ai. Nhận ra rằng mình chỉ là thứ bơi lửng lơ dưới đáy xã hội và đang chìm dần.
Như một cái cây non mọc trên nền đất xấu, mọi thứ xung quanh đều khắc nghiệt nhưng điều khốn cùng hơn tất thảy chính do tự bản thân cây non không có nghị lực vươn khỏi bóng tối để chạm đến hào quang. "Như một hòn bi xanh" - lăn vô định trên đường đời không phẳng lặng. "Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời" - như chiếc lá để mặc cho gió vần quay... BUÔNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét